青玉案(再和)

宋代 张元干
王孙陌上春风E649。蕊珠宴、云軿从。归去笙歌常醉拥。蜡残花炬,月侵冰簟,惯作凉堂梦。 玉人劝客钗斜凤。条脱擎杯腕嫌重。燕子入帘飞画栋。雨余深院,漏催清夜,更轧秦筝送。
wáng sūn shàng chūn fēng   E   6   4   9 E649。 ruǐ zhū yàn yún pēng 軿 cóng guī shēng cháng zuì yōng cán huā   yuè qīn bīng diàn   guàn zuò liáng táng mèng
rén quàn chāi xié fèng tiáo tuō qíng bēi wàn xián zhòng yàn zi lián fēi huà dòng shēn yuàn   lòu cuī qīng   gèng qín zhēng sòng