青玉案·宜霜开尽秋光老

宋代 胡权
宜霜开尽秋光老。感节物、愁多少。尘世难逢开口笑。满林风雨,一江烟水,飒爽惊吹帽。 玉堂金马何须道。且斗取、尊前玉山倒。燕寝香清官事了。紫萸黄菊,早罗红袂,花与人俱好。
shuāng kāi jǐn qiū guāng lǎo gǎn jié chóu duō shǎo chén shì nán féng kāi kǒu xiào mǎn lín fēng   jiāng yān shuǐ   shuǎng jīng chuī mào
táng jīn dào qiě dòu zūn qián shān dǎo yàn qǐn xiāng qīng guān shì le huáng   zǎo luó hóng mèi   huā rén hǎo