青玉案(新凉)

宋代 毛滂
芙蕖花上濛濛雨。又冷落、池塘暮。何处风来摇碧户。卷帘凝望,淡烟疏柳,翡翠穿花去。 玉京人去无由驻。恁独坐、凭阑处。试问绿窗秋到否。可人今夜,新凉一枕,无计相分付。
huā shàng méng méng yòu lěng luò chí táng chǔ fēng lái yáo juàn lián níng wàng   dàn yān shū liǔ   fěi cuì chuān 穿 huā
jīng rén yóu zhù nèn zuò píng lán chù shì wèn 绿 chuāng qiū dào fǒu rén jīn   xīn liáng zhěn   xiāng fēn