青原台诗

宋代 饶节
五马胸中足丘壑,驻车决遣有馀乐。似言新广青原台,不减滕王旧江阁。 滕王阁下当年路,静中怀抱时来去。闻说青原比像间,表里江山便知处。 使车时此携佳宾,与人同乐不同群。倚栏自得新诗句,矫首长怀古道人。 青原亲见曹溪祖,渠有儿孙住山斧。问公何处见青原,杳杳飞鸿掠云去。
xiōng zhōng qiū   zhù chē jué qiǎn yǒu shì yán xīn guǎng qīng 广 yuán tái   jiǎn téng wáng jiù jiāng    
téng wáng xià dāng nián   jìng zhōng huái 怀 bào shí lái wén shuō qīng yuán xiàng jiān biǎo   jiāng shān biàn zhī 便 chù    
shǐ 使 chē shí xié jiā bīn   rén tóng tóng qún lán xīn shī jiǎo   shǒu cháng huái 怀 dào rén    
qīng yuán qīn jiàn cáo   yǒu ér sūn zhù shān wèn gōng chǔ jiàn qīng yuán yǎo   yǎo fēi hóng lüè 鸿 yún