青玉案 秋海棠

明代 王夫之
雕阑玉露凝珠屑。长只恐、芳魂折。日暮碧烟相护切。 翠鬟低亸,胭脂淡染。了不愁孤怯。 含情静解丁香结。浅笑偷窥清夜月。自惜断肠谁与说。 金风蝶困,归云燕去。唯有寒蝉咽。
diāo lán níng zhū xiè zhǎng zhǐ kǒng fāng hún zhé yān xiāng qiè        
cuì huán duǒ   yān zhī dàn rǎn liǎo chóu qiè    
hán qíng jìng jiě dīng xiāng jié qiǎn xiào tōu kuī qīng yuè duàn cháng shuí shuō      
jīn fēng dié kùn   guī yún yàn wéi yǒu hán chán yàn