青玉案 其二

宋代 张矩
少时贪看琼林绕。任马上、寒威峭。昨暮六花飞逗晓。 拥衾慵起,鬓丝笼帽,顿觉年来老。 朱阑翠竹枝枝倒。把玉甃、棱层趁风扫。楼上一樽须放早。 同云收尽,红轮初上,对面狼峰好。
shǎo shí tān kàn qióng lín rào rèn shàng hán wēi qiào zuó liù huā fēi dòu xiǎo        
yōng qīn yōng   bìn lóng mào   dùn jué nián lái lǎo  
zhū lán cuì zhú zhī zhī dào zhòu léng céng chèn fēng sǎo lóu shàng zūn fàng zǎo        
tóng yún shōu jǐn   hóng lún chū shàng   duì miàn láng fēng hǎo