青玉案 春晚
为君憔悴春能几。忘不了、东风意。燕子声高惊晓睡。
玉楼帘卷,朱扉环动,人在伤心地。
罗袖动春香不已。折得花枝倩谁寄。徘徊簪向宜春髻。
收奁未竟,薰衣欲换,蓦地垂娇泪。
wèi
为
jūn
君
qiáo
憔
cuì
悴
chūn
春
néng
能
jǐ
几
wàng
。
bù
忘
liǎo
不
dōng
了
fēng
、
yì
东
yàn
风
zǐ
意
shēng
。
gāo
燕
jīng
子
xiǎo
声
shuì
高
惊
晓
睡
。
yù
玉
lóu
楼
lián
帘
juǎn
卷
,
zhū
朱
fēi
扉
huán
环
dòng
动
,
rén
人
zài
在
shāng
伤
xīn
心
dì
地
。
luó
罗
xiù
袖
dòng
动
chūn
春
xiāng
香
bù
不
yǐ
已
zhé
。
dé
折
huā
得
zhī
花
qiàn
枝
shuí
倩
jì
谁
pái
寄
huái
。
zān
徘
xiàng
徊
yí
簪
chūn
向
jì
宜
春
髻
。
shōu
收
lián
奁
wèi
未
jìng
竟
,
xūn
薰
yī
衣
yù
欲
huàn
换
,
mò
蓦
dì
地
chuí
垂
jiāo
娇
lèi
泪
。