青玉案·彩云易散琉璃脆

宋代 晁补之
彩云易散琉璃脆。念往事、心将碎。只合人间十三岁。百花开尽,丁香独自。结恨春风里。 
 小园幽槛经行地。恨春草佳名谩抛弃。簇蝶罗裙休将施,香残烛烬,微风触幔,仿佛娇颦是。
 
cǎi yún sàn liú li cuì niàn wǎng shì xīn jiāng suì zhī rén jiān shí sān suì bǎi huā kāi jǐn   dīng xiāng jié hèn chūn fēng
  &   #   1   3   ; &# 13; xiǎo yuán yōu kǎn jīng xíng hèn chūn cǎo jiā míng mán pāo dié luó qún xiū   jiāng shī xiāng   cán zhú jìn   wēi 仿 fēng chù màn fǎng   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;