青玉案

宋代 向滈
多情赋得相思分。便揽断、愁和闷。万种千般说不尽。吃他圈樻,被他拖逗,便佛也、须教恨。传消寄息无凭信。水远山遥怎生奔。梦也而今难得近。伊还知道,为伊成病,便死也、谁能问。
duō qíng de xiāng fēn biàn 便 lǎn duàn chóu mèn wàn zhǒng qiān bān shuō jìn chī quān kuì   bèi tuō dòu   biàn 便 jiào hèn chuán xiāo píng xìn shuǐ yuǎn shān yáo zěn shēng bēn mèng ér jīn nán de jìn hái zhī dào   wèi chéng bìng   biàn 便 shuí néng wèn