青玉案

宋代 刘辰翁
之苦,自伐去也。归涂悄然念之,作此以示同行。 稠塘旧是花千树。曾泛入、溪深误。前度刘郎重唤渡。漫山寂寂,年时花下,往往无寻处。 一年一度相思苦。恨不抛人过江去。及至来时春未暮。兔葵燕麦,冷风斜雨,长恨稠塘路。
zhī   guī qiǎo rán niàn zhī   zuò shì tóng háng
chóu táng jiù shì huā qiān shù céng fàn shēn qián liú láng zhòng huàn màn shān   nián shí huā xià   wǎng wǎng xún chù
nián xiāng hèn pāo rén guò jiāng zhì lái shí chūn wèi kuí yān mài   lěng fēng xié   cháng hèn chóu táng