青玉案

宋代 曹勋
东风冉冉迟芳昼。渐黄缀、疏疏柳。为惜春来通安否。可能相就,径须图醉,莫问伤春瘦。 陶然共酌新醅酒。咏好句、须还凤楼手。唱了新词归来后。琐窗香暗,语声和笑,喜入灯花秀。
dōng fēng rǎn rǎn chí fāng zhòu jiàn huáng zhuì shū shū liǔ wèi chūn lái tōng ān fǒu néng xiāng jiù   jìng zuì   wèn shāng chūn shòu
táo rán gòng zhuó xīn pēi jiǔ yǒng hǎo hái fèng lóu shǒu chàng le xīn guī lái hòu suǒ chuāng xiāng àn   shēng xiào   dēng huā xiù