清音亭憩暑

宋代 徐冲渊
水落石涧鸣,中含太古音。 安得微妙人,写入朱弦琴。 六月天不雨,赤日云无阴。 道人憩其侧,脱巾卧青林。 好风松上来,聊复披吾襟。 朱炎拆厚地,晴岚冒高岑。 愿分一勺泉,为民作甘霖。
shuǐ luò shí jiàn míng   zhōng hán tài yīn  
ān wēi miào rén   xiě zhū xián qín  
liù yuè tiān   chì yún yīn  
dào rén   tuō jīn qīng lín  
hǎo fēng sōng shàng lái   liáo jīn  
zhū yán chāi hòu   qíng lán mào gāo cén  
yuàn fēn sháo quán   wèi mín zuò gān lín