清音

明代 张煌言
倚杖绿天中,清音自不穷:莺枝传古调,蝉叶散玄风; 谷响丁丁发,溪声曲曲通。由来尘梦断,遮莫是心空。
zhàng 绿 tiān zhōng   qīng yīn qióng   yīng zhī chuán diào   chán sàn xuán fēng  
xiǎng dīng dīng   shēng tōng yóu lái chén mèng duàn   zhē shì xīn kōng