清夜作

唐代 齐己
不惜白日短,乍容清夜长。坐闻风露滴,吟觉骨毛凉。 兴寝无诸病,空闲有一床。天明振衣起,苔砌落花香。
bái duǎn   zhà róng qīng zhǎng zuò wén fēng   yín jué máo liáng
xīng qǐn zhū bìng   kòng xián yǒu chuáng tiān míng zhèn   tái luò huā xiāng