清夜

宋代 秦观
子夜天无云,稀星耿顽碧。 茫茫行役者,对此焉不息。 胡为蜗角端,相与竞寻尺。 劝君归去来,飞空鸟无迹。
tiān yún   xīng gěng wán  
máng máng xíng zhě   duì yān  
wéi jiǎo duān   xiāng jìng xún chǐ  
quàn jūn guī lái   fēi kōng niǎo