青阳一首

明代 刘基
青阳俶载,白日孔昭。草生于野,华发于条。随气成形,或蕊或翘。 眷眷兴怀,中心飘摇。麦有雉雊,藻有鱼跳。嘤鸣在树,磬管箫韶。 驾言出游,以犹以陶。皤不可髫,箨不可夭。自非松柏,不能后彫。 来者弗畏,往者其消。
qīng yáng chù zǎi   bái kǒng zhāo cǎo shēng   huá tiáo suí chéng xíng   huò ruǐ huò qiào
juàn juàn xīng huái 怀   zhōng xīn piāo yáo mài yǒu zhì gòu   zǎo yǒu tiào yīng míng zài shù   qìng guǎn xiāo sháo
jià yán chū yóu   yóu táo tiáo   tuò yāo fēi sōng bǎi   néng hòu diāo
lái zhě wèi   wǎng zhě xiāo