青阳洞天呈青阳主人曾少裕

宋代 利登
两崖他苍峭天柱,停策崖边唤舟渡。 青巾羽客打舟来,惊起灵蛇绝溪去。 千年神浆不自惜,万里晴天安得雨。 但见飞流落半空,空中此水来何处。 岩下犹涵太古泉,安知上不通银浦。 苍藤半湿苔藓昏,石罅无根迸孤树。 洞门一隙仅通人,可惜凿空开洞府。 乾坤明晦自有时,突然栋宇那非数。 开闢岂无人到来,岩崖尚绝猿猱路。 先生朝昏息丹岩,万壑归心心不语。 瑶磬一声天壁寒,白云紫雾惊相顾。
liǎng cāng qiào tiān zhù   tíng biān huàn zhōu  
qīng jīn zhōu lái   jīng líng shé jué  
qiān nián shén jiāng   wàn qíng tiān ān  
dàn jiàn fēi liú luò bàn kōng   kōng zhōng shuǐ lái chǔ  
yán xià yóu hán tài quán   ān zhī shàng tōng yín  
cāng téng bàn shī 湿 tái xiǎn hūn   shí xià gēn bèng shù  
dòng mén jǐn tōng rén   záo kōng kāi dòng  
qián kūn míng huì yǒu shí   rán dòng fēi shù  
kāi rén dào lái   yán shàng jué yuán náo  
xiān sheng cháo hūn dān yán   wàn guī xīn xīn  
yáo qìng shēng tiān hán   bái yún jīng xiāng