清心镜 予在终南,居於环堵,*腿赤脚,并

元代 马钰
,信步云游,西至华亭投宿於窑*。偶中土津火毒,吐血发嗽,病势来之甚紧。众道友馈药,拜而受之,不敢尝。又谓予曰,当食生葱酽醋,可解其毒。予再三思之,道家有病,他人莫能医,当以自治乎修炼身中至宝,厥疾自瘳。因作清心镜小词一阕,拜呈道众,希采瞩马风风,五旬六。云水飘飘,洒然清独。运天风、摇曳灵光,转增明性烛。到亭川,窑里宿。不意中他,土津火毒。欲要解、四假违和,炼身
  xìn yún yóu   西 zhì huá tíng tóu 宿 yáo   *。 ǒu zhōng jīn huǒ   xiě sòu   bìng shì lái zhī shèn jǐn zhòng dào yǒu kuì yào   bài ér shòu zhī   gǎn cháng yòu wèi yuē   dāng shí shēng cōng yàn   jiě zài sān zhī   dào jiā yǒu bìng   rén néng   dāng zhì xiū liàn shēn zhōng zhì bǎo   jué chōu yīn zuò qīng xīn jìng xiǎo què   bài chéng dào zhòng   cǎi zhǔ fēng fēng   xún liù yún shuǐ piāo piāo   rán qīng yùn tiān fēng yáo líng guāng   zhuǎn zēng míng xìng zhú dào tíng chuān   yáo 宿 zhōng   jīn huǒ yào jiě jiǎ wéi   liàn shēn