青杏儿

明代 刘基
独自倚阑干,西风起,玉宇清寒。夜深月转长河曲,疏萤度竹,啼螀依草,凉露漙漙。 莫把素琴弹,冰弦上,商冷宫残。万牛不挽东流水,悠悠碧落,茫茫云海,叠叠忧端。
lán gān   西 fēng   qīng hán shēn yuè zhuǎn cháng   shū yíng zhú   jiāng cǎo   liáng tuán tuán
qín dàn   bīng xián shàng   shāng lěng gōng cán wàn niú wǎn dōng liú shuǐ   yōu yōu luò   máng máng yún hǎi   dié dié yōu duān