青溪阁

宋代 叶绍翁
江总能文士,空贻狎客名。旧基荒草占,废圃野人耕。 古柳无多树,新蝉第一声。青溪固亡恙,依旧与孤城。
jiāng zǒng néng wén shì   kōng xiá míng jiù huāng cǎo zhàn   fèi rén gēng
liǔ duō shù   xīn chán shēng qīng wáng yàng   jiù chéng