清晓升琼台顶石崖有仙人脚迹

宋代 高似孙
乱石排天倚岚壁,苔痕不犯松乔迹。 上通群帝集台斗,下鉴十洲通碣石。 树呼清风杂今古,山遗宿润从开辟。 丹翁曾同玉女醉,樵者亦见仙人弈。 云飞磴道晴掩冉,露湿衣裳香滴沥。 洞中灵君来不来,鹤归冲落桃花碧。
luàn shí pái tiān lán   tái hén fàn sōng qiáo  
shàng tōng qún tái dòu   xià jiàn shí zhōu tōng jié shí  
shù qīng fēng jīn   shān 宿 rùn cóng kāi  
dān wēng céng tóng zuì   qiáo zhě jiàn xiān rén  
yún fēi dèng dào qíng yǎn rǎn   shī 湿 shang xiāng  
dòng zhōng líng jūn lái lái   guī chōng luò táo huā