清晓卷帘

唐代 欧阳玭
清晓意未惬,卷帘时一吟。槛虚花气密,地暖竹声深。 秀色还朝暮,浮云自古今。石泉惊已跃,会可洗幽心。
qīng xiǎo wèi qiè   juàn lián shí yín kǎn huā   nuǎn zhú shēng shēn
xiù hái zhāo   yún jīn shí quán jīng yuè   huì yōu xīn