清晓

明代 释函可
清晓候门立,癯然骨空留。举步衣尘飘,知是儒者流。 向我一长揖,未言知有求。曰来自暮春,挟卷逐朋俦。 只言秋有花,谁知雪空稠。许织既非素,颜瓢亦足羞。 男儿志四方,身口不自谋。日饥犹可支,夜寒风飕飗。 击石爇□枝,即此是衾裯。吾道乃终穷,悔不事荒畴。 薙发入空门,未审能见收。我闻心惨裂,哽咽语不休。 止止勿复道,分钵润枯喉。斯文天未丧,诗书安可雠。
qīng xiǎo hòu mén   rán kōng liú chén piāo zhī   shì zhě liú    
xiàng cháng   wèi yán zhī yǒu qiú yuē lái chūn xié   juǎn zhú péng chóu    
zhǐ yán qiū yǒu huā   shéi zhī xuě kōng chóu zhī fēi yán   piáo xiū    
nán ér zhì fāng   shēn kǒu móu yóu zhī   hán fēng sōu liú    
shí ruò   zhī   shì qīn dāo dào nǎi zhōng qióng huǐ   shì huāng chóu    
kōng mén   wèi shěn néng jiàn shōu wén xīn cǎn liè gěng   xiū    
zhǐ zhǐ dào   fēn rùn hóu wén tiān wèi sàng shī   shū ān chóu