清闲处士颂

宋代 黄庭坚
至乐山中,嘉木之樾。 有人天游,风云为马,鸥鹭为舟。 有诗客李发,字之曰清闲处士。 而蜀有豪士王当,以为盖谢敷之流。 其清也不登市井之陇,其闲也不齅王公之勾。 傲睨万物,逍遥一丘。 身与长松共老,名与北斗俱休。 涪翁曰名之不称实也久矣,吾子何以是为哉。 书潞则失涿,谓鹰则化鸠。 故一以我为马,一以我为牛。 盖有有其实而不受,亦有无其实而固求者也。 常试为吾子道清闲之乎致乎。 水之为物,甚寒而极清。 郁为坚冰,得温而释,遍利诸生。 云之为物,无心而出岫穴。 风休雨息,反一无迹。 我观古人,以是为则。 若夫污泥浊水,与蛙同生,不溷其清。 自操井臼,日耕茺徼,未尝不闲。 惟有道者能藏於天,吾子何处焉。 清闲曰我无所用於世,而从所好。 惟水云与之忘老,何敢以为有道。 涪翁曰舐痔十乘,曹商自优,非君清流。 商财计得白圭,拟国以闲为慝。 虽然同一大梦,达者先觉。 方在蚁垤,忧乐计校也。 世无公孙侨孔仲尼,谁辨梦觉。 亦曰举世溷浊,惟我独清。 万法本闲,而人自扰扰尔。
zhì shān zhōng   jiā zhī yuè
yǒu rén tiān yóu   fēng yún wéi   ōu wèi zhōu
yǒu shī   zhī yuē qīng xián chǔ shì
ér shǔ yǒu háo shì wáng dāng   wéi gài xiè zhī liú
qīng dēng shì jǐng zhī lǒng   xián xiù wáng gōng zhī gōu
ào wàn   xiāo yáo qiū
shēn cháng sōng gòng lǎo   míng běi dǒu xiū
wēng yuē míng zhī chēng shí jiǔ   shì wèi zāi
shū shī zhuō 涿   wèi yīng huà jiū
wèi   wèi niú
gài yǒu yǒu shí ér shòu   yǒu shí ér qiú zhě
cháng shì wèi dào qīng xián zhī zhì
shuǐ zhī wèi   shén hán ér qīng
wèi jiān bīng   wēn ér shì   biàn zhū shēng
yún zhī wèi   xīn ér chū xiù xué
fēng xiū   fǎn
guān rén   shì wèi
ruò zhuó shuǐ   tóng shēng   hùn qīng
cāo jǐng jiù   gēng chōng jiǎo   wèi cháng xián
wéi yǒu dào zhě néng cáng tiān   chǔ yān
qīng xián yuē suǒ yòng shì   ér cóng suǒ hǎo
wéi shuǐ yún zhī wàng lǎo   gǎn wéi yǒu dào
wēng yuē shì zhì shí chéng   cáo shāng yōu   fēi jūn qīng liú
shāng cái bái guī   guó xián wèi
suī rán tóng mèng   zhě xiān jué
fāng zài dié   yōu jiào
shì gōng sūn qiáo kǒng zhòng   shuí biàn mèng jué
yuē shì hùn zhuó   wéi qīng
wàn běn xián   ér rén rǎo rǎo ěr