情诗其七

清代 仓央嘉措
竟日冥思绝妙相,碧落黄泉两茫茫。奈何红颜一时现,不需枯坐与焚香。
jìng míng jué miào xiāng   luò huáng quán liǎng máng máng nài hóng yán shí xiàn   zuò fén xiāng