情诗

魏晋 徐干
高殿郁崇崇,广厦凄泠泠。 微风起闺闼,落日照阶庭。 踟躇云屋下,啸歌倚华楹。 君行殊不返,我饰为谁容。 炉薰阖不用,镜匣上尘生。 绮罗失常色,金翠暗无精。 嘉肴既忘御,旨酒亦常停。 顾瞻空寂寂,唯闻燕雀声。 忧思连相属,中心如宿醒。
gāo diàn 殿 chóng chóng   guǎng 广 shà líng líng
wēi fēng guī   luò zhào jiē tíng
chí chú yún xià   xiào huá yíng
jūn xíng shū fǎn   shì wèi shuí róng
xūn yòng   jìng xiá shàng chén shēng
luó shī cháng   jīn cuì àn jīng
jiā yáo wàng   zhǐ jiǔ cháng tíng
zhān kōng   wéi wén yàn què shēng
yōu lián xiāng zhǔ   zhōng xīn 宿 xǐng