青山谒太白墓

清代 缪荃孙
谪仙人已还仙去,身骑长鲸不肯住。孤坟三尺青山巅,绝无词客吊秋烟。 青山主人总奇绝,前有谢朓后青莲。我欲问天天不语,拜公合在西江渚。 我欲下笔愧无才,招公合筑糟邱台。公之踪迹如游龙,俗士龊龊谁能容? 胸中奇气海岳小,醉后狂歌天地空。桃李家园宴春夜,天伦乐事追群谢。 兴酣直踏落雁峰,狂吟奇句惊天公。瀛洲仙草东风绿,沈香亭上呈新曲。 猩猩啸雨鬼啼烟,罡风吹落夜郎天。呜呼,一生荣辱皆寄耳,生非生兮死非死。 长星耿耿三千丈,光茫下烛万馀子。沧江日夜东南流,诗魂高踞秋风秋。 寻山饮酒兴未毕,赤脚下追水中月。月兮月兮尔有情,公乎心迹同其清。 世人欲杀不得杀,手抱蟾蜍归玉京。风流歇绝一千载,后之来者犹涕零。 蓬莱清浅云车过,应向青山作高卧。水中明月山中云,长伴千秋绝顶人。 公乎驰逐且如此,我辈饥驱何足数。巫山十二翠色浓,洞庭波浪巴陵东。 何地复与仙人逢,或者相逢樽酒中。
zhé xiān rén hái xiān   shēn cháng jīng kěn zhù fén sān chǐ qīng shān diān jué   diào qiū yān    
qīng shān zhǔ rén zǒng jué   qián yǒu xiè tiǎo hòu qīng lián wèn tiān tiān bài   gōng zài jiāng 西 zhǔ    
xià kuì cái   zhāo gōng zhù zāo qiū tái gōng zhī zōng yóu lóng   shì chuò chuò shuí néng róng    
xiōng zhōng hǎi yuè xiǎo   zuì hòu kuáng tiān kōng táo jiā yuán yàn chūn tiān   lún shì zhuī qún xiè    
xīng hān zhí luò yàn fēng   kuáng yín jīng tiān gōng yíng zhōu xiān cǎo dōng fēng shěn 绿   xiāng tíng shàng chéng xīn    
xīng xing xiào guǐ yān   gāng fēng chuī luò láng tiān   shēng róng jiē ěr shēng   fēi shēng fēi    
cháng xīng gěng gěng sān qiān zhàng   guāng máng xià zhú wàn zi cāng jiāng dōng nán liú shī   hún gāo qiū fēng qiū    
xún shān yǐn jiǔ xìng wèi   chì jiǎo xià zhuī shuǐ zhōng yuè yuè yuè ěr yǒu qíng gōng   xīn tóng qīng    
shì rén shā shā   shǒu bào chán chú guī jīng fēng liú xiē jué qiān zǎi hòu   zhī lái zhě yóu líng    
péng lái qīng qiǎn yún chē guò   yīng xiàng qīng shān zuò gāo shuǐ zhōng míng yuè shān zhōng yún zhǎng   bàn qiān qiū jué dǐng rén    
gōng chí zhú qiě   bèi shù shān shí èr cuì nóng dòng   tíng làng líng dōng    
xiān rén féng   huò zhě xiāng féng zūn jiǔ zhōng