青山谒太白墓

清代 洪亮吉
骑鲸醉月不肯留,死后却葬青山头。青山无人几千载,薜月松风苦相待。 我欲发语惊鸿蒙,诗成还输白也工。笑谓先生安得死,明星在天月在水。 直须痛饮齐悲欢,大地何似杯中宽。调羹著袍未必喜,知公不死长安市。 夜郎去去愁瘴烟,知公不死南荒天。公乎公乎死亦达,不见世人皆欲杀。 胸罗文字不博餐,下笔神鬼谁解看。公乎坎壈有若是,我辈自合号饥寒。 君不见,杜陵叟亦太寂寞,死葬骚乡掩诗魄。耒阳属甫此属君,不信名山会成错。 临江略试犀角然,水族不足穷奇观。此间地下真五色,谢眺文章谪仙笔。 汤汤日夜流无穷,当年尔去波涛中。波涛澒洞一千丈,怯尔文澜不能上。 噫吁嘻,沧桑陵谷今古愁,太白入月西江流。安知千秋而万岁,浮者不沉沉者浮。 君不见,江流逼岸无三里,会见青山没红底。一杯酬尔倘有灵,捉月仍从水中起。
jīng zuì yuè kěn liú   hòu què zàng qīng shān tóu qīng shān rén qiān zǎi   yuè sōng fēng xiāng dài    
jīng hóng 鸿 méng   shī chéng hái shū bái gōng xiào wèi xiān sheng ān de míng   xīng zài tiān yuè zài shuǐ    
zhí tòng yǐn bēi huān   bēi zhōng kuān tiáo gēng zhù páo wèi zhī   gōng cháng ān shì    
láng chóu zhàng yān   zhī gōng nán huāng tiān gōng gōng   jiàn shì rén jiē shā    
xiōng luó wén cān   xià shén guǐ shuí jiě kàn gōng kǎn lǎn yǒu ruò shì   bèi hào hán    
jūn jiàn   líng sǒu tài   zàng sāo xiāng yǎn shī lěi yáng shǔ shǔ jūn   xìn míng shān huì chéng cuò    
lín jiāng lüè shì jiǎo rán   shuǐ qióng guān jiān xià zhēn xiè   tiào wén zhāng zhé xiān    
shāng shāng liú qióng   dāng nián ěr tāo zhōng tāo hòng dòng qiān zhàng qiè   ěr wén lán néng shàng    
  cāng sāng líng jīn chóu   tài bái yuè 西 jiāng liú ān zhī qiān qiū ér wàn suì   zhě chén chén zhě    
jūn jiàn   jiāng liú àn sān   huì jiàn qīng shān méi hóng bēi chóu ěr tǎng yǒu líng zhuō   yuè réng cóng shuǐ zhōng