青山寺

宋代 尤袤
峥嵘楼阁插天开,门外湖山翠作堆。 荡漾烟波迷泽国,空蒙云气认蓬莱。 香销龙象辉金碧,雨过麒麟剥翠苔。 二十九年三到此,一生知有几回来。
zhēng róng lóu chā tiān kāi   mén wài shān cuì zuò duī  
dàng yàng yān guó   kōng méng yún rèn péng lái  
xiāng xiāo lóng xiàng huī jīn   guò lín cuì tái  
èr shí jiǔ nián sān dào   shēng zhī yǒu huí lai