青山湿遍

清代 周之琦
瑶簪堕也,谁知此恨,只在今生。怕说香心易折,又争堪、烬落残灯。 忆兼旬、病枕惯懵腾。看宵来、一样恹恹睡,尚猜他、梦去还醒。 泪急翻嫌错莫,魂销直恐分明。回首并禽栖处,书帏镜槛,怜我怜卿。 暂别常忧道远,况凄然、泉路深扃。有银笺、愁写瘗花铭。 漫商量、身在情长在,纵无身、那便忘情。最苦梅霖夜怨,虚窗递入秋声。
yáo zān duò   shéi zhī hèn   zhī zài jīn shēng shuō xiāng xīn zhé yòu   zhēng kān jìn luò cán dēng      
jiān xún bìng zhěn guàn měng téng kàn xiāo lái yàng yān yān shuì shàng cāi   mèng hái xǐng          
lèi fān xián cuò   hún xiāo zhí kǒng fēn míng huí shǒu bìng qín chǔ shū   wéi jìng kǎn lián   lián qīng    
zàn bié cháng yōu dào yuǎn   kuàng rán quán shēn jiōng yǒu yín jiān chóu xiě huā míng        
màn shāng liáng shēn zài qíng zhǎng zài zòng   shēn biàn wàng qíng 便 zuì méi lín yuàn chuāng   qiū shēng