青山

明代 王鏊
青山上有一片石,我醉欲眠此其席。举眼望天天黑色,世间何处有此适。 歌声不断云自飞,天风飘飘吹我衣,山雨欲来还不归。
qīng shān shàng yǒu piàn shí   zuì mián yǎn wàng tiān tiān hēi shì   jiān chǔ yǒu shì    
shēng duàn yún fēi   tiān fēng piāo piāo chuī   shān lái huán guī