晴山

宋代 文同
东北横群峰,新过夜来雨。 扶空立屏障,浩翠小万古。 岂无短齿屐,携手谁我侣。 欲往殊未能,□□□□□。
dōng běi héng qún fēng   xīn guò lái  
kōng píng zhàng   hào cuì xiǎo wàn  
duǎn chǐ 齿   xié shǒu shuí  
wǎng shū wèi néng