青丘子歌

明代 高启
青丘子,泬而清,本是五云阁下之仙卿。 何年降谪在世间,向人不道姓与名。 蹑?厌远游,荷锄懒躬耕。 有剑任羞涩,有书任纵横。 不肯折腰为五斗米,不肯掉舌下七十城。 但好觅诗句,自吟自酬赓。 田间曳杖复带索,傍人不识笑且轻。 谓是鲁迂儒楚狂生,青丘子闻之不分意,吟声出吻不绝咿 咿鸣。 朝吟忘其饥,暮吟散不平。 当其苦吟时,兀兀如被酲。 头发不暇栉,家事不及营。 儿啼不知怜,客至不果迎。 不忧回也空,不慕猗氏盈。 不惭被宽褐,不羡垂华缨。 不问龙虎苦战斗,不管乌兔忙奔倾。 向水际独坐,林中独行。 斫元气,搜元精,造化万物难隐情。 冥茫八极游心兵,坐令无象作有声。 微如破悬虱,壮若屠长鲸。 清同吸沆瀣,险比排峥嵘。 霭霭晴云披,轧轧冻草萌。 高攀天根探月窟,犀照牛渚万怪呈。 妙意俄同鬼神会,佳景每与江山争。 星虹助光气,烟露滋华英。 听音谐《韶》乐,咀味得大羹。 世间无物为我娱,自出金石相轰铿。 江边茅屋风雨晴,闭门睡足诗初成。 叩壶自高歌,不顾俗耳惊。 欲呼君山老父携诸仙所弄之长笛,和我此歌吹月明。 但愁欻忽波浪起,鸟兽骇叫山摇崩。 天帝闻之怒,下谴白鹤迎。 不容在世作狡狯,复结飞佩还瑶京。
qīng qiū   jué ér qīng   běn shì yún xià zhī xiān qīng  
nián jiàng zhé zài shì jiān   xiàng rén dào xìng míng  
niè   ? yàn yuǎn yóu   chú lǎn gōng gēng  
yǒu jiàn rèn xiū   yǒu shū rèn zòng héng  
kěn zhé yāo wèi dǒu   kěn diào shé xià shí chéng  
dàn hǎo shī   yín chóu gēng  
tián jiān zhàng dài suǒ   bàng rén shí xiào qiě qīng  
wèi shì chǔ kuáng shēng   qīng qiū wén zhī fēn   yín shēng chū wěn jué
míng  
cháo yín wàng   yín sàn píng  
dāng yín shí   bèi chéng  
tóu xiá zhì   jiā shì yíng  
ér zhī lián   zhì guǒ yíng  
yōu huí kōng   shì yíng  
cán bèi kuān   xiàn chuí huá yīng  
wèn lóng zhàn dòu   guǎn máng bēn qīng  
xiàng shuǐ zuò   lín zhōng xíng  
zhuó yuán   sōu yuán jīng   zào huà wàn nán yǐn qíng  
míng máng yóu xīn bīng   zuò lìng xiàng zuò yǒu shēng  
wēi xuán shī   zhuàng ruò cháng jīng  
qīng tóng hàng xiè   xiǎn pái zhēng róng  
ǎi ǎi qíng yún   dòng cǎo méng  
gāo pān tiān gēn tàn yuè   zhào niú zhǔ wàn guài chéng  
miào é tóng guǐ shén huì   jiā jǐng měi jiāng shān zhēng  
xīng hóng zhù guāng   yān huā yīng  
tīng yīn xié sháo zuǐ wèi   gēng      
shì jiān wèi   chū jīn shí xiāng hōng kēng  
jiāng biān máo fēng qíng   mén shuì shī chū chéng  
kòu gāo   ěr jīng  
jūn shān lǎo xié zhū xiān suǒ nòng zhī cháng   chuī yuè míng  
dàn chóu làng   niǎo shòu hài jiào shān yáo bēng  
tiān wén zhī   xià qiǎn bái yíng  
róng zài shì zuò jiǎo kuài   jié fēi pèi hái yáo jīng