青青西门槐

宋代 王安石
人情甘阿谀,我独倦请谒。 尤於权门疏,万事亦已拙。 平生江湖期,梦寐不可遏。 青青西门槐,少解马上暍。
rén qíng gān ē   juàn qǐng
yóu quán mén shū   wàn shì zhuō
píng shēng jiāng   mèng mèi è
qīng qīng 西 mén huái   shǎo jiě shàng