庆清朝慢

宋代 詹玉
红雨争妍,芳尘生润,将春都揉成泥。分明蕙风薇露,持搦花枝。款款汗酥薰透,娇羞无奈湿云痴。偏厮称,霓裳霞佩,玉骨冰肌。 梅不似,兰不似,风流处,那更著意闻时。蓦地生绡扇底,嫩凉浮动好风微。醉得浑无气力,海棠一色睡胭脂。闲滋味,殢人花气,韩寿争知。
hóng zhēng yán   fāng chén shēng rùn   jiāng chūn dōu róu chéng fēn míng huì fēng wēi   chí nuò huā zhī kuǎn kuǎn hàn xūn tòu   jiāo xiū nài shī 湿 yún chī piān chēng   cháng xiá pèi   bīng
méi shì   lán shì   fēng liú chù   gèng zhù wén shí shēng xiāo shàn   nèn liáng dòng hǎo fēng wēi zuì hún   hǎi táng shuì yān zhī xián wèi   rén huā   hán shòu 寿 zhēng zhī