清平乐(渔父)

宋代 连久道
阵鸿惊处。一网沉江渚。落叶乱风和细雨。拨棹不如归去。 芦花轻泛微澜。蓬窗独自清闲。一觉游仙好梦,任它竹冷松寒。
zhèn hóng 鸿 jīng chù wǎng chén jiāng zhǔ luò luàn fēng zhào guī
huā qīng fàn wēi lán péng chuāng qīng xián jiào yóu xiān hǎo mèng   rèn zhú lěng sōng hán