清平乐(一名忆萝月)

唐代 李白
禁庭春昼,莺羽披新绣。百草巧求花下斗,只赌珠玑满斗¤ 日晚却理残妆,御前闲舞霓裳。谁道腰肢窈窕, 折旋笑得君王。 禁闱秋夜,月探金窗罅。玉帐鸳鸯喷兰麝,时落银灯香灺¤ 女伴莫话孤眠,六宫罗绮三千。一笑皆生百媚, 宸衷教在谁边。 烟深水阔,音信无由达。惟有碧天云外月,偏照悬悬离别¤ 尽日感事伤怀,愁眉似锁难开。夜夜长留半被, 待君魂梦归来。 鸾衾凤褥,夜夜常孤宿。更被银台红蜡烛,学妾泪珠相续¤ 花貌些子时光,抛人远泛潇湘。欹枕悔听寒漏, 声声滴断愁肠。 画堂晨起,来报雪花坠。高卷帘栊看佳瑞,皓色远迷庭砌¤ 盛气光引炉烟,素草寒生玉佩。应是天仙狂醉, 乱把白云揉碎。
jìn tíng chūn zhòu   yīng xīn xiù bǎi cǎo qiǎo qiú huā xià dòu   zhǐ zhū mǎn dòu   ¤
wǎn què cán zhuāng   qián xián cháng shuí dào yāo zhī yǎo tiǎo  
shé xuán xiào de jūn wáng
jìn wéi qiū   yuè tàn jīn chuāng xià zhàng yuān yāng pēn lán shè   shí luò yín dēng xiāng xiè   ¤
bàn huà mián   liù gōng luó sān qiān xiào jiē shēng bǎi mèi  
chén zhōng jiào zài shuí biān
yān shēn shuǐ kuò   yīn xìn yóu wéi yǒu tiān yún wài yuè   piān zhào xuán xuán bié   ¤
jìn gǎn shì shāng huái 怀   chóu méi shì suǒ nán kāi zhǎng liú bàn bèi  
dài jūn hún mèng guī lái
luán qīn fèng   cháng 宿 gèng bèi yín tái hóng zhú   xué qiè lèi zhū xiāng   ¤
huā mào xiē shí guāng   pāo rén yuǎn fàn xiāo xiāng zhěn huǐ tīng hán lòu  
shēng shēng duàn chóu cháng
huà táng chén   lái bào xuě huā zhuì gāo juàn lián lóng kàn jiā ruì   hào yuǎn tíng   ¤
shèng guāng yǐn yān   cǎo hán shēng pèi yìng shì tiān xiān kuáng zuì  
luàn bái yún róu suì