清平乐·烟融雨腻

宋代 黄垍
烟融雨腻。春去三之二。 了却兰亭修禊事。判与仙翁一醉。 方壶日月偏长。清容花草吹香。 辨取此身强健功,功名饱看诸郎。
yān róng chūn sān zhī èr
liǎo què lán tíng xiū shì pàn xiān wēng zuì
fāng yuè piān cháng qīng róng huā cǎo chuī xiāng
biàn shēn qiáng jiàn gōng   gōng míng bǎo kàn zhū láng