清平乐(阳春亭)

宋代 赵师侠
一宵风雨。春与人俱去。春解再来花作主。只有行人无据。 殷勤满酌离觞。阳关唱起愁肠。苦恨无情杜宇,声声叫断斜阳。
xiāo fēng chūn rén chūn jiě zài lái huā zuò zhǔ zhǐ yǒu xíng rén
yīn qín mǎn zhuó shāng yáng guān chàng chóu cháng hèn qíng   shēng shēng jiào duàn xié yáng