清平乐·偎红敛翠

唐代 尹鹗
偎红敛翠,尽日思闲事。髻滑凤凰钗欲坠,雨打梨花满 地 绣衣独倚阑干,玉容似怯春寒。应待少年公子, 鸳帏深处同欢。 芳年妙妓,淡拂铅华翠。轻笑自然生百媚,争那尊前人 意。 酒倾琥珀杯时,更堪能唱新词。赚得王孙狂处, 断肠一搦腰肢。
wēi hóng liǎn cuì   jìn xián shì huá fèng huáng chāi zhuì   huā mǎn
xiù lán gān   róng shì qiè chūn hán yìng dài shào nián gōng  
yuān wéi shēn chù tóng huān
fāng nián miào   dàn qiān huá cuì qīng xiào rán shēng bǎi mèi   zhēng zūn qián rén
jiǔ qīng bēi shí   gèng kān néng chàng xīn zuàn de wáng sūn kuáng chù  
duàn cháng nuò yāo zhī