清平乐(私情)

宋代 黄庭坚
银烛生花如红豆。占好事、而今有。人醉曲屏深,借宝瑟、轻招手。一阵白苹风,故灭烛、教相就。 花带雨、冰肌香透。恨啼乌、辘轳声晓。岸柳微凉吹残酒。断肠时、至今依旧。镜中消瘦。那人知后。怕夯你来僝僽。
yín zhú shēng huā hóng dòu zhàn hǎo shì ér jīn yǒu rén zuì píng shēn   jiè bǎo qīng zhāo shǒu zhèn bái píng fēng   miè zhú jiào xiāng jiù
huā dài bīng xiāng tòu hèn lu shēng xiǎo àn liǔ wēi liáng chuī cán jiǔ duàn cháng shí zhì jīn jiù jìng zhōng xiāo shòu rén zhī hòu hāng lái chán zhòu