清平乐(四)

唐代 韦庄
莺嘀残月,绣阁香灯灭。 门外马嘶郎欲别,正是落花时节。 妆成不画蛾眉,含愁独倚金□, 去路香尘莫扫,扫即郎去归迟。
yīng cán yuè   xiù xiāng dēng miè
mén wài láng bié   zhèng shì luò huā shí jié
zhuāng chéng huà é méi   hán chóu jīn    
xiāng chén sǎo   sǎo láng guī chí