清平乐·柔柯翦翠

宋代 吴文英
柔柯翦翠。胡蝶双飞起。谁堕玉细花径里。香带熏风临水。露红滴□秋枝。金泥不染禅衣。结得同心成了,任教春去多时。
róu jiǎn cuì dié shuāng fēi shuí duò huā jìng xiāng dài xūn fēng lín shuǐ hóng   qiū zhī jīn rǎn chán jié tóng xīn chéng le   rèn jiào chūn duō shí