清平乐·人间尘外

宋代 向子諲
人间尘外。一种寒香蕊。疑是月娥天上醉。戏把黄云挼碎。使君坐啸清江。腾芳飞誉无双。兴寄小山丛桂,诗成棐几明窗。
rén jiān chén wài zhǒng hán xiāng ruǐ shì yuè é tiān shàng zuì huáng yún ruá suì shǐ 使 jūn zuò xiào qīng jiāng téng fāng fēi shuāng xīng xiǎo shān cóng guì   shī chéng fěi míng chuāng