清平乐 青城闻笛
凭高放眼,细雨沾人面。三十六峰都不见,岚雾波流浪卷。
笛声何处悠扬?无端牵动愁肠。忽更穿云裂帛,怅然泣下沾裳。
píng
凭
gāo
高
fàng
放
yǎn
眼
,
xì
细
yǔ
雨
zhān
沾
rén
人
miàn
面
。
。
sān
三
shí
十
liù
六
fēng
峰
dōu
都
bú
不
jiàn
见
,
lán
岚
wù
雾
bō
波
liú
流
làng
浪
juǎn
卷
。
。
dí
笛
shēng
声
hé
何
chǔ
处
yōu
悠
yáng
扬
?
wú
无
duān
端
qiān
牵
dòng
动
chóu
愁
cháng
肠
。
。
hū
忽
gèng
更
chuān
穿
yún
云
liè
裂
bó
帛
,
chàng
怅
rán
然
qì
泣
xià
下
zhān
沾
shang
裳
。
。