清平乐 其二 啖桃腹泻至心衰抢救,定后作
深衷一段,惹得桃花厌。泻尽牢骚排尽怨,只剩相思无限。
此心久矣飘零,任他恨煮愁蒸。却被红尘弃我,提前送到来生。
shēn
深
zhōng
衷
yī
一
duàn
段
,
rě
惹
dé
得
táo
桃
huā
花
yàn
厌
。
。
xiè
泻
jǐn
尽
láo
牢
sāo
骚
pái
排
jǐn
尽
yuàn
怨
,
zhǐ
只
shèng
剩
xiāng
相
sī
思
wú
无
xiàn
限
。
。
cǐ
此
xīn
心
jiǔ
久
yǐ
矣
piāo
飘
líng
零
,
rèn
任
tā
他
hèn
恨
zhǔ
煮
chóu
愁
zhēng
蒸
。
。
què
却
bèi
被
hóng
红
chén
尘
qì
弃
wǒ
我
,
tí
提
qián
前
sòng
送
dào
到
lái
来
shēng
生
。
。