清平乐·露花烟柳

宋代 李邴
露花烟柳。春思浓如酒。几阵狂风新雨後。满地落红铺绣。风流何处疏狂。厌厌恨结柔肠。又是危阑独倚,一川烟草斜阳。
huā yān liǔ chūn nóng jiǔ zhèn kuáng fēng xīn hòu mǎn luò hóng xiù fēng liú chǔ shū kuáng yān yān hèn jié róu cháng yòu shì wēi lán   chuān yān cǎo xié yáng