清平乐 和可行梅竹韵三首

元代 许有壬
平生爱竹。到处萦心曲。一日相违人便俗。栽满水边茅屋。谁知岁晚空山。佳人能慰荒寒。莫论和羹结实,且看高节停鸾。
píng shēng ài zhú dào chù yíng xīn xiāng wéi rén biàn 便 zāi mǎn shuǐ biān máo shéi zhī suì wǎn kōng shān jiā rén néng wèi huāng hán lùn gēng jiē shí   qiě kàn gāo jié tíng luán