清平乐·风韶雨秀

宋代 徐逸
风韶雨秀。春已平分后。陡顿故人疏把酒。 闲凭画阑搔首。争须携手踏青。 人生几度清明。待得燕慵莺懒,杨花点点浮萍。
fēng sháo xiù chūn píng fēn hòu dǒu dùn rén shū jiǔ
xián píng huà lán sāo shǒu zhēng xié shǒu qīng
rén shēng qīng míng dài de yàn yōng yīng lǎn   yáng huā diǎn diǎn píng