清平乐 丁酉立春后二日羊城诗友白云山小聚分韵得幕字
树屏云幕,成就风骚约。春似幼雏才破壳,已把余寒啄落。
嘤其鸣矣清音,翁之乐者山林。记得那时情节,重来拾取童心。
shù
树
píng
屏
yún
云
mù
幕
,
chéng
成
jiù
就
fēng
风
sāo
骚
yuē
约
chūn
。
shì
春
yòu
似
chú
幼
cái
雏
pò
才
ké
破
yǐ
壳
,
bǎ
已
yú
把
hán
余
zhuó
寒
luò
啄
落
。
yīng
嘤
qí
其
míng
鸣
yǐ
矣
qīng
清
yīn
音
,
wēng
翁
zhī
之
lè
乐
zhě
者
shān
山
lín
林
jì
。
de
记
nà
得
shí
那
qíng
时
jié
情
chóng
节
,
lái
重
shí
来
qǔ
拾
tóng
取
xīn
童
心
。